Tuấn TẬP 2

TẬP 2: SANG CHẢNH TIỆM VÀNG, NGANG TÀNG VALI RÁCH

(Lại là anh Tuấn “đại gia” trong vụ cái lắc vàng trắng Valentine đây các bác ạ. Tưởng chặn sạch thế giới là yên thân ăn Tết, ai dè quy trình “tất toán” liêm sỉ… giờ mới thực sự bắt đầu nhen! 🤣📉)

28 Tết, khắp làng trên xóm dưới nhà nào nhà nấy đã vớt xong bánh chưng, mùi lá dong chín thơm nức cả ngõ. Mâm ngũ quả cũng đã bày biện rạng rỡ kịch trần trên gian thờ, sẵn sàng đón Tết.

Tuấn tạt vội vào tiệm cắt tóc, “tất toán” bộ dạng bụi bặm phố thị bằng một cái đầu mới và cạo râu nhẵn nhụi. Soi gương thấy mình cũng “ngon lành”, phong độ phết, anh lẩm bẩm: “Thế mà thằng K nó cứ chê mình xấu. Đúng là cái nết ghen tỵ, khinh người không bỏ được!” 😌🪞

Soi lai minh truoc guong tự tin xách cái vali rách thủng lỗ gần khóa về đến nhà đúng lúc sẩm tối.

Mẹ Tuấn đang dọn sân, ngẩng lên nhìn con một lượt rồi tặc lưỡi:

— “Đầu tóc thì được đấy, nhưng mà… tao hỏi thiệt: mày có dắt đứa nào về không? Hay lại về ‘nghiệm thu’ đống bánh chưng một mình?” 👵📉

Tuấn gãi đầu định dùng chiêu “đánh trống lảng”, nhưng mẹ đã buông một câu làm anh muốn lag toàn hệ thống:

— “Mày lo mà liệu thần hồn nhen con! Cái vụ hôm bữa mày không chặn thằng Nam hàng xóm, mày không sợ nó nói với một người thôi là cả làng cả tổng biết hết hả? Nếu cả làng mà biết vụ cái lắc 50 triệu… thì lúc mày vừa vác mặt về đến đầu làng, người ta nhìn cái vali rách này là biết ngay mày là thứ ‘đại gia dỏm’ rồi nhen con!” 👵💎💥

Tuấn cúi xuống nhìn cái vali rách lỗ chỗ… tự nhiên thấy nó không chỉ rách vải, mà nó rách luôn cả cái sĩ diện “tổng tài”, xây dựng bấy lâu nay. 😭🧳

Tuấn gãi tai, vớt vát để trấn an mẹ:

— “Thì… thanh niên tụi con đôi khi cũng hơi sĩ một tí có sao đâu mẹ. Cái vali này tại con chuột nó gặm thôi, chứ đồ bên trong con vẫn xịn mà!” 🤣🐁

Mẹ nhìn con trai, thở dài một tiếng:

— “Thôi vào rửa ráy chân tay rồi ăn cơm đi con.”

Bữa cơm tối 28 Tết với bố mẹ ấm áp vô cùng, dường như mọi áp lực “đại gia” trên phố đều được trút bỏ sau cánh cổng làng. Ăn xong, Tuấn vừa định dọn dẹp thì mẹ chạy vào nhà, xách ra một cái vali mới tinh, dúi mạnh vào tay anh:

— “Cầm lấy cái này mà dùng đi con. Mẹ không cần hỏi con giàu hay nghèo. Mẹ chỉ cần con… đừng để hàng xóm có chuyện để kể, rồi lại hết đường lấy vợ nhen con!” 👵📣🧳

Tuấn cầm cái vali mới, lòng bỗng thấy nghẹn lại. Đúng là trên mạng anh có thể làm “tổng tài” ảo, nhưng về đến nhà, Mẹ vẫn luôn là người “đối soát” và lo toan thực tế nhất. Tuấn cười khẽ:

— “Dù sao thì… Mẹ vẫn là nhất nhen!” 😌❤️

👴 BÌNH LUẬN CỦA BÁC BẢY:

“Cha mạ ơi, sang chảnh tiệm vàng mà về làng xách cái vali chuột gặm bờm xờm nhen Tuấn! 🤣 Lo mà xài cái vali mới mẹ đổi cho đi con, kẻo thằng Nam nó ‘nghiệm thu’ nốt cái sĩ diện là… hết đường lấy vợ nhen!

Lắc vàng trắng ảo… khè thiên hạ,

Vali rách thực… nhột mẫu thân!” 👵☕️🔥

Leave a comment