
TẬP 5: MÙNG 2 – “ĐỐI SOÁT LIÊM SỈ” & CÚ GIẢI CỨU CỦA MẸ
CẢNH 1: CHIỀU MÙNG 1 – CÚ NỔ “TỰ TAY VÁ XE”
Sau một buổi sáng mùng 1 nằm nhà đấm gối vì cái bóng thằng Nam lù lù ở cổng nhà Trang, Tuấn bứt rứt không yên. Đợi đến tầm chiều, đoán chừng “loa phường” đã rút, Tuấn mới lấy lại phong thái để nối tiếp kịch bản xe hỏng buổi sáng.
Anh nhắn tin, giọng vừa nghiêm túc vừa tự hào như thợ sửa xe đoạt giải:
— “Trang ơi, nãy anh hì hục mãi mới xử lý xong cái xe đây. Tiệm không ai mở cửa nên anh phải tự tay tháo bánh ra vá để kịp phi sang nhìn em một cái đây này!
Em có nhà không để anh qua luôn nhé?” ![]()
![]()
Trang vốn cũng đang vã lấy chồng kịch trần, thấy ông đồng nghiệp mọi khi nhìn cũng được trai, nay lại nhiệt tình vì mình như thế thì cảm động lắm. Cô nhắn lại ngay:
— “Em ở nhà. Anh sang đi!” ![]()
Thế là chiều mùng 1… hai đứa chính thức khớp lệnh. Tuấn chốt hạ cái rụp:
— “Sáng mai mùng 2 anh qua đón em sang nhà anh chúc Tết mẹ anh nhé!” ![]()
![]()
CẢNH 2: NAM HÀNG XÓM CHÚC TẾT OAN NGHIỆT
Sáng mùng 2, Tuấn diện vest láng mượt, tóc vuốt bóng lộn rước Trang về nhà mình.
Trang vừa ngồi chơi chưa được 15 phút, mẹ Tuấn đang thong thả ngồi hiên nhấp trà… thì thằng Nam bước vào.
Nam cung kính chào mẹ Tuấn rồi định ngồi xuống thì trợn mắt lên khi thấy Trang:
— “Ơ! Trang… em họ? Sao mày ở đây? Hai đứa quen nhau à?” ![]()
![]()
Tuấn đứng hình. Tim đập loạn xạ, miệng khô như bánh đa nướng. Trong đầu chỉ còn đúng một chữ: Em… họ?
Nam nhìn qua nhìn lại, thấy hai đứa có vẻ tình cảm thật, bèn nảy số cười tỉnh bơ:
— “À… Hai đứa yêu nhau à?
Thế là bữa Valentine mày đăng Facebook tặng bồ cái lắc vàng trắng 50 triệu… là tặng em họ tao hả, Tuấn?” ![]()
![]()
Nam cười khà khà, vỗ vai Tuấn cái bốp:
— “Tưởng mày tặng ai. Hoá ra tặng em họ tao!” ![]()
Rồi nó quay sang Trang, mặt thật thà như trẻ con hỏi kẹo:
— “Đâu Trang, cái lắc đâu? Sao không đeo? Hôm bữa anh lướt Facebook thấy thằng Tuấn đăng hình VIP kịch trần luôn mà!” ![]()
![]()
CẢNH 3: MẪU THÂN & CÚ LẬT KÈO ĐI VÀO LỊCH SỬ
Tuấn lạnh sống lưng, mồ hôi vã ra như tắm. Trang ngơ ngác nhìn Nam, rồi nhìn Tuấn với ánh mắt đầy dấu hỏi. Giọng cô nhẹ nhưng sắc lẹm:
— “Dạ… em chưa hiểu. Lắc nào hả anh?” ![]()
Nam tỉnh bơ:
— “Thì cái lắc vàng trắng. Hôm Valentine thằng Tuấn đăng ‘quà cho người đặc biệt’… anh tưởng là em.” ![]()
![]()
Trang không nói gì, sự ngơ ngác dần chuyển sang một sự im lặng khó đoán. Cô bắt đầu xâu chuỗi sự việc: “Rõ ràng mình không thấy ảnh đó trên Facebook anh Tuấn, vậy người đặc biệt đó là ai?” ![]()
![]()
Đúng lúc không khí đóng băng kịch trần… mẹ Tuấn thong thả đặt chén trà xuống, cứu nguy:
— “À cái lắc đó hả? Bác nhờ thằng Tuấn mua hộ để sau này làm của hồi môn tặng con dâu. Nó đăng trêu sĩ diện tí thôi. Hôm bữa mày gọi bác hỏi rồi mà, Nam!” ![]()
![]()
Bà vào phòng lấy ra đúng cái lắc vàng trắng y xì đúc. Nam tròn mắt, gật gù:
— “Ờ đúng cái này rồi bác! Y chang cái hình nó đăng trên Facebook luôn!” ![]()
![]()
Tuấn sực nhớ lại: Chiều Valentine mẹ gọi mắng, nhưng tối đó bà bắt gửi ảnh bằng được. Hóa ra mẹ xem ảnh rồi lẳng lặng đi mua một cái y hệt để dọn rác cho cái nết của mình. ![]()
![]()
Trang nhìn cái lắc lung linh, lòng dịu đi đôi chút nhưng trong đầu vẫn đầy hoài nghi về việc tại sao mình bị ẩn bài viết đó. Mẹ Tuấn nắm lấy tay Trang, giọng nhẹ mà gọn:
— “Bác mua sẵn đấy. Sẵn dịp thấy hai đứa yêu nhau thì bác tặng con luôn!” ![]()
Cô khéo léo từ chối:
— “Dạ bác… món quà giá trị quá con chưa dám nhận ạ. Để ai may mắn làm con dâu bác thì nhận thôi ạ !![]()
![]()
CẢNH 4: THẮNG MÀ CHƯA HẲN THẮNG
Ngồi chơi thêm một lát, Trang vẫn cười nói vui vẻ.
Tuấn sướng kịch trần, cứ tưởng vụ này trôi rồi.
Đúng lúc đó Nam có điện thoại, bố Trang gọi qua cùng cả nhà đi chúc Tết.
Trang đứng dậy, quay sang Tuấn cười:
— “Thôi em về với anh Nam cho tiện nhen, anh khỏi phải chạy đi chạy lại.” ![]()
Tiễn khách xong, Tuấn lao vào ôm chầm lấy mẹ, giọng run như vừa thoát án:
— “Mẹ ơi! Mẹ cứu con bàn thua trông thấy rồi!” ![]()
![]()
Mẹ nhìn con trai, thở dài, nhưng ánh mắt thì kiểu “biết hết”:
— “Sóng gió chưa hết đâu con ơi. Phụ nữ về nhà mới là bắt đầu nghĩ đấy. Ai bảo mày đăng rồi ẩn nó đi nhen con.”
BÌNH LUẬN CỦA BÁC BẢY
Cha mạ ơi! Tui nói thiệt, cái nết của thằng Tuấn này nó phong bạt tới mức ông nội Nam hàng xóm thật thà cũng suýt làm nổ tung cả cái nhà nhé! ![]()
May mà có mẹ già cao tay ấn, ngồi nhấp trà mà tất toán sạch sành sanh đống rác sĩ diện cho con trai trong một nốt nhạc.
Tuấn ơi, lo mà nghiệm thu lại cái nết đi con… chứ sóng gió phụ nữ về nhà mới bắt đầu đối soát dữ liệu đó nhé! ![]()
![]()
![]()
Đúng là:
Nam thật thà… suýt làm tan nát,
Mẹ cao tay… dọn rác cho con! ![]()
![]()
![]()
Leave a comment