
TẬP 12: ĐẦU NGÕ MỞ HÉ – TẤT TOÁN SAI SỐ TỌA ĐỘ
CẢNH 1: KHI “ĐẠI GIA” BIẾN THÀNH… ANH THỢ HỒ
Hơn 6h30 tối, trời sẩm tối. Chị hàng xóm nghe tiếng gõ cửa thì tim đập thình thịch, vuốt vội mái tóc: “Cha mạ ơi, đại gia tới rồi! Mọi bữa toàn treo quà xong đi ngay, nay tới muộn hơn chắc định diện kiến trực tiếp đây!” ![]()
![]()
Chị giật phăng cửa, miệng cười sẵn tận mang tai… nhưng nụ cười tắt ngóm kịch trần địa chất. Trước mặt chị là một ông “thợ đụng” dính đầy xi măng, mặt mũi lấm lem. Chị cau mày thất vọng:
— “Em tìm ai? Sửa điện hay trét tường nhà nào mà nhầm sang đây giờ này?” ![]()
Tuấn đứng khựng lại. Mắt lão đảo từ gương mặt bà chị xuống cái nắm cửa… rồi liếc sang cánh cửa bên cạnh. Im lặng đúng hai giây. Rồi thêm hai giây nữa.
Tất cả trà sữa ít đường, túi hoa quả muối ớt… đột nhiên xâu chuỗi lại. Chân lão mềm nhũn, mặt nóng bừng như bị ai cầm bay trát thẳng vào lòng tự trọng. Hóa ra không phải Trang giữ giá, mà là lão nhầm cửa quá tự tin! ![]()
![]()
Lão lắp bắp: “Dạ… em tìm nhầm phòng!” rồi lùi vội ra cầu thang, dắt xe xuống đầu ngõ đứng đực ra một lúc mới dám rút điện thoại ra.
CẢNH 2: BẢN TỰ THÚ Ở ĐẦU NGÕ
Trang vừa tắm xong thì điện thoại rung liên tục. Là Tuấn nhắn, nhưng lần này không phải kiểu “tổng tài” mà là một tràng dài lắp bắp:
“Trang ơi… em đang ở phòng đúng không? Anh vừa mới gõ cửa phòng bên cạnh… hóa ra mấy hôm nay anh nhầm cửa thật em ạ! Hèn gì anh treo quà mãi mà không thấy em nói gì. Anh nhục kịch trần địa chất luôn rồi! ![]()
Mà em cũng ác thật đó nha, em biết thừa ngoài cửa không có trà sữa mà vẫn im lặng để anh hớ tới hai lần. Giờ anh đang đứng đầu ngõ, bộ đồ thợ hồ vẫn dính đầy xi măng chưa kịp thay đây. Anh đợi em 15 phút thôi, nếu em không ra… chắc anh đăng xuất khỏi trái tim em luôn cho đỡ nhục!” ![]()
![]()
Trang đọc xong mà khựng lại. Lão này nhắn trúng cái chỗ làm cô khó cãi. Vừa thấy áy náy, vừa thấy buồn cười cái bộ dạng “vừa lì vừa nhục”ấy, cô lẳng lặng xuống lầu.
Thấy bóng Trang, mắt Tuấn sáng rực giữa đống vôi vữa lấm lem:
— “Anh tưởng em không ra…” ![]()
Trang nhìn cái bộ dạng thảm hại của lão, giọng bớt lạnh:
— “Lên phòng em nói chuyện đi.”
Tuấn lắc đầu ngay:
— “Thôi! Anh mặc thế này đứng cạnh em đã thấy kỳ rồi. Để mai anh sạch sẽ rồi anh lên. Anh chỉ cần biết… em còn giận anh lắm không?” ![]()
![]()
Trang im một nhịp:
— “Hết hẳn thì chưa. Nhưng không tới mức muốn đuổi anh về ngay.” ![]()
Tuấn cười như trúng số:
— “Vậy là… anh chưa chết hẳn hả?”
— “Đừng có được nước lấn tới! Thôi, về làm nốt mảng tường cho anh họ em đi, đừng để ổng gọi điện truy nã nữa.”
Tuấn gật đầu lia lịa, dắt xe đi mà lòng nhẹ tênh. Trang không quay lại, chỉ buông một câu: “Để mai tính!”. Nhưng lần này, cái giọng “Để mai tính” nghe nó “khớp lệnh” ngọt lịm luôn! ![]()
![]()
![]()
CẢNH 3: CHIẾN THẦN VÔI VỮA & CÚ “BẺ LÁI” CỦA CHỦ THẦU
Vừa thấy Tuấn quay lại với bộ dạng lấm lem nhưng mặt mày rạng rỡ, Nam chột dạ ngay. Nhớ cú dọa bùng kèo lúc nãy, Nam vội vàng tiễn bồ ra cổng gấp để bảo toàn lực lượng “thợ hồ”. ![]()
![]()
Quay vào thấy Tuấn trát tường nhoay nhoáy, Nam sáp lại soi mói:
— “Cốc nước mía đầu ngõ có pha doping hay sao mà mặt mày tươi như sắp ăn cưới vậy? Khai mau, nãy nhắn tin khóc lóc với em họ tao rồi nó tha lỗi cho rồi chứ gì?” ![]()
![]()
Tuấn tỉnh bơ, tay đưa bay dứt khoát:
— “Im mồm! Lo dọn gạch đi. Tường nhà mày mà tao không làm là để lâu nó ‘nguội vữa’ y như cái nết lươn lẹo của mày đó! Mà may là em họ mày không giống tính mày tí nào, chứ không chắc tao ‘đăng xuất’ từ lâu rồi!” ![]()
![]()
Nam nghe xong cười khà khà, vỗ cái bốp vào mảng tường vừa trát, mặt tỉnh rụi như không có chuyện gì xảy ra:
— “Cha mạ ơi! Mày đừng có ở đó mà khen em họ tao nhen Tuấn. Ai bảo mày cái tội nổ cho cố vô, thích sống ảo đi diễn khè thiên hạ chi cho khổ! Phải gặp thằng anh vợ như tao trị cho cái nết ‘phong bạt’ đó thì mày mới biết đường mà làm người thật việc thật nhen con!” ![]()
![]()
Lão liếc sang Tuấn, bồi thêm chiêu dỗ ngọt:
— “Khuya rồi, nghỉ đi mai chiến tiếp cho tươi.”
Tuấn ngồi phịch xuống ghế, liếc xéo lão Nam khinh khỉnh:
— “Nghỉ là đúng! Nhưng mai mày tự đi mà trát nốt nhen con. Mấy hôm tao báo bệnh, mảng tường cũ vẫn y nguyên, mày chỉ lo hú hí với bồ chứ đụng tay vào đâu. Tao tới đây là quá tử tế rồi. Mai tao bận đi giải quyết việc riêng, tất toán nợ nần bên kia nữa!” ![]()
![]()
Nam nghe tới chữ “nghỉ” là lag hệ thống, vội đổi tông giọng:
— “Cha mạ ơi! Thôi được, mai tao đặc cách cho nghỉ một bữa để đi giải quyết ‘tọa độ’ bên kia, nhưng mảng này mày phải thề trát cho xong mới được đi nhen!” ![]()
![]()
Gió khuya thổi lùa, Tuấn ngửa đầu ra ghế, mệt rã rời nhưng lòng nhẹ tênh. Lão không cần Nam biết vụ gặp ở đầu ngõ, chỉ cần nhẩm lại câu “Hết hẳn thì chưa” là đủ thấy thắng đậmđêm nay rồi! ![]()
![]()
![]()
BÌNH LUẬN CỦA BÁC BẢY
“Cha mạ ơi, tập ni đúng kiểu: nhầm cửa một giây, lời cả một đời!
Nhầm phòng chị hàng xóm nhục muốn độn thổ, ai dè ra đầu ngõ ‘ăn vạ’ xong con Trang đi ra thật, còn buông một câu phát sáng cả nhân sinh:
‘Hết hẳn thì chưa. Nhưng không tới mức muốn đuổi anh về ngay.’
Đúng là:
Nhầm cửa một phát… tím người,
Ra đầu ngõ một chuyến… sáng tươi lại liền.
Tường chưa trát hết thì phiền,
Mà lòng được hé một bên… quá lời! ![]()
![]()
”
Với tư cách tác giả, tôi xin xác nhận: tối nay ở đầu ngõ có người nhục muốn độn thổ… nhưng cuối cùng vẫn lời to. Còn Tập 13, hai đứa có khớp lệnh hẳn không… xin mời chờ tiếp. ![]()
![]()
Leave a comment