Tuấn TẬP 3

🧧 TẬP 3: CHIẾN DỊCH 29 TẾT – KHI SỰ QUÝNH QUÁNG TỰ “KHỚP LỆNH”

Sáng 29 Tết. Việc quan trọng nhất trong ngày của Tuấn là… nằm bệt trên giường lướt Facebook, canh cô Trang cùng cơ quan.

Tuấn “chấm” cô này lâu rồi. Nhớ nhất đôi lúm đồng tiền, với cái tật mỗi lần họp phòng là hay liếc liếc nhìn trộm anh. Nhưng mà Tuấn ấy hả? Sĩ diện cao hơn cả cột điện. Thích thì thích, mà vẫn cố làm ra vẻ “tổng tài”. Không chịu nhắn bừa. Sợ người ta biết mình… vã.

Đúng lúc đó, Trang đăng ảnh đeo tạp dề, thả một câu nghe cái là ngứa tay:

“29 Tết rồi mà vẫn còn đống đồ này… Ước gì có một cánh tay lực lưỡng tới giúp một tay!” 📦🆘

Tuấn cười cái “hề hề”, mở khung chat gõ liền một tràng:

— “Cánh tay lực lưỡng sẵn sàng tới ‘nghiệm thu’ đống thùng cho em đây. Em nổ địa chỉ đi, anh phi tới luôn nhé!” 😌📱

Gõ xong… đứng hình. Ngón tay lơ lửng trên nút gửi. Vì sợ một cái: mất giá. 😭

Đúng lúc đó, mẹ đứng ở cửa buồng gọi giật giọng:

— “Tuấn! Ra nâng hộ mẹ cái góc tủ thờ với, nó trượt khỏi chân kê rồi, nặng quá mẹ nhấc không nổi!” 👵🆘

Tuấn giật mình, tắt màn hình cái rụp, quẳng điện thoại xuống giường rồi lao ra. Trong lòng nóng như lửa đốt — không phải vì sợ Trang… mà vì sợ đang chần chừ thì thằng khác nhanh tay nẫng mất cơ hội.

Ra gian trên, cái tủ gỗ to vật vã đứng trơ trơ. Mẹ nhấc không nhúc nhích. Tuấn nhanh như chớp gồng người nhích một phát — khớp “cạch” vào chân kê gọn hơ.

Mẹ định dọn dẹp phần trên cao, bà lật đật tính leo lên cái kệ để lau. Tuấn thấy mẹ leo thì cũng tội — phần vì sợ mẹ ngã, phần vì muốn làm cho lẹ để còn chuồn vào xem điện thoại — nên anh giật ngay cái giẻ:

— “Để đấy con làm cho!”

Rồi leo phắt lên kệ, lau vèo vèo.

Nhìn con trai xông xáo làm thay phần khó, mẹ đứng dưới vừa tủm tỉm cười vừa nghĩ thầm:

“Cha mạ ơi, thằng này bữa nay chắc biết thương mẹ rồi… làm lụng hăng hái thấy mà quý quá!”

Bà đâu có biết Tuấn làm nhanh là vì trong đầu cứ ong ong:

“Gửi chưa? Gửi chưa? Trời ơi có thằng nào nhảy vô trước không?”

Thấy con hăng hái, mẹ bồi thêm đúng cú chốt:

— “Ái chà, nay được việc gớm nhỉ! Thôi sẵn tay lau nốt mấy cái cửa kính cho mẹ đi!” 👵✨

Tuấn nghe mà muốn “tất toán” luôn sự kiên nhẫn. Cửa kính to đùng nhìn y như… cục chặn đường hạnh phúc. Nhưng lỡ đóng vai con ngoan nửa chừng rồi, Tuấn đành gượng:

— “Vâng…” 😑

Anh chạy ra bồn nước lấy chậu, pha xà phòng, bày đồ nghề sẵn ra sân để lau cho lẹ. Đang chuẩn bị nhúng giẻ thì Tuấn khựng lại: Ủa… thiếu cái gì ta?

À. Thiếu… điện thoại để mở nhạc nghe cho đỡ buồn cái tai. Chứ Tết nhất dọn dẹp mà im lìm quá, làm sao mà “lên đồng” cho xong đống kính này được!

Tuấn quay lại giường vớ máy. Vừa mở khung chat lên, anh suýt ngã ngửa. Tin nhắn của Trang nằm chình ình… từ 15 phút trước:

— “Tọa độ nhà em ở đây này, anh tới đi!” 📍😱

Tuấn đứng hình đúng 3 giây. Xong cười như trúng số:

— “Trời ơi… té ra lúc nãy quýnh quá mình bấm lộn… gửi luôn rồi hả?!” 😭🤣

Anh tự vỗ ngực: “Trời độ mình rồi! Phen này thì thằng K, thằng Nam… tuổi gì nhen!” 😏

Thời tới cản không nổi. Tuấn vọt vào phòng thay áo sơ mi phẳng phiu, đứng trước gương vuốt tóc láng mượt. Dắt xe ra cổng, thấy mẹ đang quét sân, Tuấn nói át tiếng chổi để tẩu thoát:

— “Mẹ ơi! Bữa trước con lỡ nổ trên mạng là có người yêu rồi. Giờ con phải đi ‘tất toán’ rước cô người yêu đó về cho mẹ đây! Cửa kính mẹ lau giùm con, không thì để lát về con lau nhé mẹ!” 🏃‍♂️💨

Nói rồi anh vọt đi mất hút, mặc kệ đống đồ nghề lau kính nằm chơ vơ, chậu nước xà phòng sủi bọt trắng xóa đứng chình ình giữa sân.

Bỏ lại mẹ đứng giữa sân, tay cầm chổi, vừa buồn cười vừa lắc đầu:

— “Cái thằng chết tiệt! Chỉ giỏi cái nết ngang tàng là không ai bằng!” 👵📉

👴 BÌNH LUẬN CỦA BÁC BẢY

“Cha mạ ơi, đúng là ‘kẻ cắp gặp bà già’… mà thằng Tuấn này gặp đúng mẹ làm ‘trợ thủ’ nhen! 🤣 Sĩ diện chờ thời cơ, ai dè cú giật mình nó ‘khớp lệnh’ gửi tin nhắn trước cái não.

Đồ nghề lau kính… bỏ sân,

Thấy thính một phát… quên thân, quên nghề! 👵☕️🔥

Leave a comment