
TẬP 4: MÙNG 1 KHAI XUÂN – CÚ “QUAY XE” TẠI GÓC KHUẤT TỌA ĐỘ
⸻
CẢNH 1: TỔNG TÀI XUẤT KÍCH
Sáng mùng 1 Tết Bính Ngọ. Anh Tuấn thức dậy với phong thái của một vị tổng tài đang đi rước phu nhân.
Anh diện bộ vest phẳng phiu nhất, tóc chải ngược ra sau láng mượt kịch trần địa chất, nhìn gương thấy mình ra dáng đẳng cấp vô cùng.
Vừa dắt xe ra cổng, Tuấn vừa huýt sáo vang cả nhà, không quên dặn với mẹ một câu cho bà sướng:
— “Mẹ ơi! Mùng 1 Tết này mẹ không phải lo vụ con ‘nổ’ có người yêu nữa nhen. Giờ con sang ‘tất toán’ rước con dâu về cho mẹ đây!” ![]()
![]()
Tuấn phóng xe đi, lòng phơi phới như hoa mùa xuân.
⸻
CẢNH 2: “LAG TOÀN HỆ THỐNG” TRƯỚC CỔNG NHÀ TRANG
Thế nhưng, khi vừa đến gần cổng nhà Trang, anh suýt lag toàn hệ thống.
Nhìn từ xa, lù lù ngay trước cửa là cái bóng dáng không thể lẫn vào đâu được của thằng Nam hàng xóm. ![]()
![]()
Tuấn bóp phanh, dừng xe từ xa để quan sát. Tim đập nhanh như đánh trống trận, máu ghen nổi lên kịch trần:
“Quái lạ, sao thằng Nam lại nằm vùng ở đây sớm thế?
Nó là cái gì của Trang mà lại ngồi đó?
Không lẽ nó cũng đang âm mưu cưa mất người đẹp của mình?”
Tuấn đứng đờ người giữa đường, mắt long lên sòng sọc vì tức.
Anh muốn lao thẳng vào để khẳng định chủ quyền:
“Trang là của tao, mày đừng có mon men!”
Nhưng rồi… một viễn cảnh khác hiện ra khiến anh ớn lạnh:
“Thôi chết! Thằng Nam nó vốn tưởng mình đại gia tặng bồ cái lắc 50 triệu.
Giờ mình vác mặt vào, lỡ nó quay sang hỏi Trang trước mặt bố mẹ:
‘Ơ Trang, cái lắc 50 triệu Tuấn tặng đâu sao không đeo vào cho đẹp?’
…thì có mà cháy nhà ngay mùng 1 nhen con!”
Tuấn giằng xé giữa việc xông vào khẳng định chủ quyền và nỗi sợ bị phanh phui vụ nổ cái lắc.
Cuối cùng… nỗi sợ nhục thắng máu ghen.
Tuấn nghiến răng:
— “Thà lùi một bước để giữ cái danh hão, còn hơn vào để bị thằng Nam khai tử nhân phẩm ngay mùng 1!” ![]()
Không kịp để ai nhìn thấy, Tuấn vội vàng rồ ga, quay xe một phát khét lẹt. ![]()
![]()
Trên đường về, anh vừa phóng xe vừa tức lộn ruột, vừa hậm hực vì cái nết sĩ diện làm hại cái thân, vừa tiếc lúm đồng tiền của Trang đến phát điên.
Đúng là: Thời tới cản không nổi, nhưng gặp khắc tinh thì tổng tài cũng phải quay xe vắt chân lên cổ! ![]()
⸻
CẢNH 3: MẸ “NGHIỆM THU” & TỔNG TÀI TANH BÀNH
Vừa dắt xe vào sân với cái mặt héo như dưa muối, Tuấn đã đụng ngay ánh mắt “nghiệm thu” sắc lẹm của mẹ đang thong dong nhấp trà bên hiên.
Bà nheo mắt nhìn bộ vest láng oóng nhưng gương mặt con trai thì “tất toán” hết cả nhu khí, giọng mỉa mai:
— “Ơ, thế ‘tổng tài’ đi rước con dâu kiểu gì mà mới loáng cái đã thấy vác mặt về đơn thương độc mã thế kia? Sao? Con dâu mẹ đâu, hay lại ‘tất toán’ nhầm địa chỉ rồi?” ![]()
![]()
Tuấn đứng hình, mặt đỏ tía tai. Trong lòng đang tức lộn ruột vì cái bóng thằng Nam lù lù ở cổng, anh vội lấp liếm để giữ chút liêm sỉ:
— “Dạ… đâu có mẹ! Con vừa sang đến nơi, định phi vào thì thấy nhà người ta… đông người quá mẹ ạ! Toàn người máu mặt, xe cộ đỗ đầy cổng nên con thấy mình vào lúc này chưa tiện, sợ làm mất không khí tự nhiên của nhà Trang. Thôi, con về chờ vắng bớt khách rồi tính tiếp nhen mẹ!” ![]()
![]()
Mẹ anh nghe xong, đặt mạnh chén trà xuống bàn, mắng té tát:
— “Cha mạ ơi, mày sợ chết hay sao mà nhát thế hả con? Nhà đông thì đông, người ta đã mời thì cứ thế mà đàng hoàng bước vào chứ sao lại quay xe? Diện đồ láng mượt cho lắm vào rồi lại nhát như thỏ đế thế à!” ![]()
![]()
Tuấn ức nghẹn tận cổ, định buột miệng nói phăng ra cho nhẹ nợ:
“Mẹ ơi, tại con thấy cái thằng Nam nó ngồi lù lù ở đấy nên con…”
Nhưng câu nói mới đến đầu môi đã bị cái nết sĩ diện chặn đứng.
“Không được! Nói ra thì hóa ra mình nhát thằng Nam à?
Hóa ra mình sợ nó hớt lẻo vụ mình ‘nổ’ cái lắc 50 triệu à?
Nhục kịch trần địa chất luôn!”
Thế là Tuấn im thin thít, chấp nhận để mẹ “khịa” cho ra bã mà không dám cãi lại nửa lời.
Anh lủi thủi dắt xe vào góc sân rồi phi thẳng vào phòng đóng cửa cái rụp.
⸻
CẢNH 4: TIN NHẮN “ĐANG CHỜ” & KỊCH BẢN NÓI DỐI
Tuấn nằm vật xuống giường, tay lôi điện thoại ra, tim đập loạn xạ khi đọc tin nhắn của Trang:
“Em đang chờ anh qua xông đất nhà em nè…”
Lòng đau như cắt vì máu ghen.
Nhưng nỗi sợ thằng Nam hớt lẻo cái lắc … còn lớn hơn.
Nghiến răng một cái, Tuấn quyết định tung ra một “kịch bản phim hành động” để giữ liêm sỉ.
Anh gõ phím nhanh như chớp, mặt vẫn còn đỏ tía tai cố diễn cái vai “người tính không bằng trời tính”:
— “Ơ Trang à, nãy anh đang định phi sang chỗ em rồi đấy chứ, mà cái xe tự nhiên nó xẹp lốp. Chắc là tối qua anh đi về dính phải đinh rồi nhen em. Để anh dắt xe ra tiệm đầu ngõ xem có ai mở cửa không, anh bảo họ sửa ngay rồi anh phi đến với em luôn đây!” ![]()
![]()
![]()
Gõ xong, Tuấn quẳng máy xuống giường, tự đắc:
— “Đấy, phải nói là dắt ra tiệm ngay đầu ngõ thì Trang nó mới thấy mình nhiệt tình, muốn sang nhanh nên không quản ngại dắt bộ. Chứ ai lại bảo là tao sợ thằng Nam nó ‘nghiệm thu’ vụ cái lắc vàng giả bao giờ!” ![]()
![]()
Tuấn nằm đó hóng… tiệm sửa xe mở cửa (trong tưởng tượng), lòng thì vẫn ghen nổ mắt vì cái bóng thằng Nam bên nhà Trang.
Đúng là: Sĩ diện cao hơn cột điện, thính đến tận miệng mà vẫn phải nằm nhà tất toán lời nói dối kịch trần! ![]()
⸻
BÌNH LUẬN CỦA BÁC BẢY:
“Cha mạ ơi, tui lạy cái nết của anh Tuấn nhen!
Thính thơm Trang dọn sẵn rồi mà cái nết đa nghi làm anh ta tự ‘việt vị’ chính mình. Dắt xe ra tiệm sửa để làm kế hoãn binh, đúng là thần hồn nát thần tính nhen con!
Thính thơm Trang đợi… trao tay,
Dắt xe ra tiệm… đắng cay cuộc đời.
Tin nhắn ‘đang đợi’… rạng ngời,
Tuấn nằm đấm gối… lệ rơi kịch trần!” ![]()
![]()
![]()
Leave a comment