
TẬP 6: MÙNG 3 – MÙNG 7: KHI “TỔNG TÀI” LÀM THỢ HỒ KHÔNG CÔNG ![]()
![]()
(Tưởng đâu vụ cái lắc là anh Tuấn “hạ cánh an toàn”, ai dè quy trình “đối soát” của chị em phụ nữ nó còn khét hơn cả thanh tra thuế nhen các bác! ![]()
)
CẢNH 1: CHIẾN DỊCH “TRUY XUẤT DỮ LIỆU” CỦA CÔ TRANG
Sau mùng 2, dù đã tận mắt thấy cái lắc mẹ Tuấn đưa ra (mọi thông số đều khớp y xì đúc lời anh Nam khẳng định), Trang về nhà vẫn thấy “lấn cấn” kịch trần. Cô lẩm bẩm: “Lạ nhỉ, mình cũng lướt Facebook suốt mà sao tuyệt nhiên không thấy bài đăng đó đâu?”. ![]()
Trang mở Facebook Tuấn ra để “nghiệm thu” lại lần nữa. Cô lướt nát cái tường nhà anh, soi từ trên xuống dưới: tuyệt nhiên không thấy bài cái lắc vàng trắng đâu. Trang nheo mắt đầy nghi hoặc:
— “Nghĩa là nó chặn mình nên chỉ anh Nam thấy? Đã ẩn mình… thì chắc chắn có cái gì cần giấu rồi! Có khi mình chỉ là suất dự phòng!” ![]()
![]()
Mùng 3, Trang lạnh tanh luôn: Tuấn nhắn — không trả lời, gọi — thuê bao. Cô chốt đúng một câu khai tử khiến Tuấn rụng rời:
— “Anh cứ đi mà tặng quà cho người đặc biệt của anh đi. Em không dám nhận suất dự phòng đâu!” ![]()
![]()
CẢNH 2: MẪU THÂN – “TRÙM CUỐI” NHÌN THẤU HẾT
Mùng 4, Tuấn nằm ì ở nhà héo như dưa muối. Mẹ Tuấn thong thả nhấp trà, nhìn cái tướng con trai là bà biết ngay đang “lag hệ thống” rồi. Bà buông một câu “tất toán” liêm sỉ:
— “Tổng tài hôm qua hăng hái lắm cơ mà… nay sao mặt mũi héo queo vậy con? Dậy ăn cơm đi con nhen!” ![]()
![]()
Tuấn lật đật ngồi dậy, lòng cay đắng: “Cha mạ ơi, hôm qua tưởng thoát, ai dè giờ bế tắc kịch trần!” ![]()
Bí quá hóa liều, Tuấn phi ngay sang nhà Nam khai thật vụ “sống ảo”. Vừa thấy mặt Nam, Tuấn đã mếu máo:
— “Nam ơi, giúp tao với! Tại hôm đó tao mải ‘khè’ thằng K nên mới quên cái ‘mắt thần’ như mày. Bữa đó mày quang quác cái mồm hại tao đó! Giờ em họ mày tưởng tao có bồ khác, mày giải thích đi, mày muốn gì tao cũng OK luôn!” ![]()
![]()
CẢNH 3: NAM HÀNG XÓM – CÚ NẢY SỐ “BÀO ĐỆ”
Thằng Nam nghe chữ “OK ngay”, sướng quá vỗ đùi cái “ĐÉT”, mắt sáng rực. Nó cười há há:
— “Biết ‘hối lộ’ tao để thoát ế là khôn đấy chú em! Khớp lệnh nhé. Cứ lên phố đi, anh có việc cần nhờ mày đây thằng em rể tương lai!” ![]()
Nam nảy số ngay đến cái phòng trọ xập xệ trên phố đang cần sửa lại:
— “Mùng 6 qua trát tường, sửa lại mấy cái phòng trọ cho tao. Làm tử tế thì tao mới giải thích giúp mày được!” ![]()
![]()
CẢNH 4: MÙNG 6 – KHI TỔNG TÀI… LÊN ĐỒ THỢ HỒ
Mùng 6 Tết, Tuấn bưng gạch, trộn hồ lấm lem kịch trần địa chất. Tuấn vừa quệt mồ hôi vừa hỏi dồn: “Mày gọi cho Trang chưa?”. Nam gật đầu chắc nịch, mặt tỉnh rụi:
— “Gọi rồi! Tao giải thích hết rồi nhen. Nhưng nó bảo cần thời gian xem thái độ mày thế nào đã. Lỗi mày to thế mà đòi tha nhanh à? Tao bảo mày vã lấy vợ lắm rồi, nó nghe hết rồi chú em!” ![]()
CẢNH 5: MÙNG 7 – CƠN GIÓ LẠNH CÔNG SỞ & CÚ “NGHIỆM THU” ĐAU ĐỚN
Sáng mùng 7 đi làm lại, Tuấn hí hửng chờ Trang nhưng cô lướt qua anh như người dưng ngược lối. Tuấn bám theo lấy nước, đứng trực ở máy photo nhưng kết quả vẫn là con số 0 tròn trĩnh. ![]()
![]()
Chiều tan làm, Tuấn lại thay bộ đồ thợ hồ lấm lem chạy qua chỗ Nam gào thét:
— “Mày bảo mày gọi rồi mà? Sao hôm nay nó vẫn coi tao như không khí vậy?” ![]()
![]()
Nam thong thả nhấp ngụm nước mía, phán một câu xanh rờn: “Thì tao bảo nó rồi, nhưng con gái nó giận lâu lắm nhen mày, mày cứ cày tiếp đi…!” ![]()
![]()
Nói xong, Nam quay mặt đi, giấu nụ cười khoái chí kịch trần, thầm nghĩ: “Hâm đâu mà tao gọi ngay? Phải để thằng tổng tài sĩ diện như mày trát xong nốt cái mảng tường này đã. Gọi nó xong chúng mày làm lành thì lấy ai làm thợ hồ miễn phí cho tao?”. ![]()
![]()
BÌNH LUẬN CỦA BÁC BẢY:
“Cha mạ ơi, tui nói thiệt, ở đời cái nết đánh chết cái ví là có thiệt nhen mấy đứa!
Thằng Nam nó không chỉ khôn mà nó còn thâm thúy lắm, nó mượn ngay cái cơn giận của con Trang làm ‘cái lồng’ để nhốt thằng Tuấn vào làm lao động không công.
Thằng Tuấn thì cứ ngỡ đang dùng mồ hôi để đổi lấy tình yêu, ai dè lại đang đổ mồ hôi để làm giàu cho cái phòng trọ của thằng anh họ ‘trời hành’. Bài học rút ra là: Đã lỡ sống ảo thì đừng có ‘ngây thơ’ tin vào lời hứa của kẻ đang nắm thóp mình, kẻo cái kết lại là trắng tay mà tay lại đầy vôi vữa nhen con! ![]()
![]()
![]()
Đúng là:
Dại dột tin lời… thằng khôn lỏi,
Thân làm thợ phụ… lệ sầu rơi! ![]()
![]()
”
Leave a comment