
TẬP 8: CHIẾN THUẬT “GIẢ MỆT” & TIN NHẮN TỰ TIN KỊCH TRẦN
CẢNH 1: SÁNG MÙNG 9 TẠI CÔNG TY – CHIẾN THUẬT “IM LẶNG LÀ VÀNG”
Tại văn phòng, Tuấn ngồi lén nhìn Trang, thấy cô vẫn lạnh lùng lướt qua mình như người lạ.
Tuấn nửa tin nửa ngờ, trong đầu cứ quay vòng:
— “Chắc lão Nam chưa gọi cho Trang rồi…”
— “Hay là lão gọi rồi mà cô ấy vẫn ghét mình nhỉ?” ![]()
Nghĩ ngợi một hồi, Tuấn tự chốt:
— “Thôi, không trông cậy được vào thằng bạn thì mình lại tiếp tục tự thân vận động.”
— “Lại chiêu trà sữa shipper vậy, chứ biết làm sao giờ!” ![]()
![]()
![]()
⸻
CẢNH 2: CHIỀU MÙNG 9 – CÚ ĐIỆN THOẠI “GIẢ VỜ” VỚI THẰNG BẠN THÂN
Vừa hết giờ làm, thấy Trang dắt xe về, Tuấn nhấp máy gọi ngay cho Nam, giọng giả vờ uể oải, thều thào cực kỳ chuyên nghiệp:
— “Nam ơi… việc công ty nay dồn dập quá, tao mệt quá rồi. Tao lại nghỉ hôm nay nhe, mày chịu khó làm một mình nhe… anh vợ!” ![]()
![]()
Nam nhìn mảng tường dở dang, tức nổ đom đóm mắt, buột miệng càm ràm:
— “Đàn ông đàn ang gì mà mệt hoài vậy mày, mệt thật không đấy?” ![]()
Rồi vẫn gằn thêm:
— “Mai nhớ sang làm nốt đấy!”
— “Mai mà mày không sang thì cứ liệu thần hồn nhen!” ![]()
![]()
Tuấn đang định mở miệng hỏi bồi thêm:
— “À mà tao hỏi thật, chuyện của tao… mày nói với Trang chưa vậy?”
…nhưng chưa kịp dứt câu thì thằng Nam bực vì phải làm một mình nên cắt ngang, cúp máy cái rụp.
Tuấn cầm điện thoại mà mặt đầy dấu hỏi, lòng hoang mang kịch trần… nhưng chân vẫn phóng xe đi mua trà sữa. ![]()
![]()
⸻
CẢNH 3: LY TRÀ SỮA, HOA QUẢ & TIN NHẮN “NÉM ĐÁ DÒ ĐƯỜNG”
Tuấn phi thẳng đến khu trọ.
Vì đinh ninh hôm qua mình đã khớp lệnh đúng tọa độ (do ảo tưởng Trang đã uống
), Tuấn thong thả treo tiếp ly trà sữa kèm thêm túi hoa quả lên đúng cái nắm cửa phòng bà chị hàng xóm… một lần nữa! ![]()
![]()
![]()
![]()
Treo xong, lão nép vào góc, nhắn một tràng đầy tự tin (và giả trân):
— “Trang ơi, trà sữa với hoa quả anh treo ở cửa nhà nha.” ![]()
![]()
— “Anh Nam nói với em rồi mà, vì anh kể rõ với anh ấy rồi…”
— “Sao em vẫn lạnh với anh thế?”
— “Hay là em không muốn cho anh cơ hội nữa?” ![]()
— “Thôi cho anh gặp em một chút đi, để anh tự giải thích với em nha.”
Nhắn xong, Tuấn đi ra quán trà đá gần khu trọ ngồi canh điện thoại, xem Trang có nhắn lại không để còn quay lại.
Vẫn không thấy động tĩnh.
Lão nhíu mày một nhịp, bắt đầu hơi rén nhưng vẫn cố tự ru:
— “Chắc đọc rồi mà đang làm cao thôi…”
— “Lần này có cả hoa quả nữa, chắc em sẽ thấy mình chân thành.” ![]()
![]()
Đợi thêm một lúc nữa vẫn im thin thít, Tuấn đành phóng xe về.
Trong đầu vẫn tự an ủi:
— “Thôi… về. Mai đến cơ quan xem sao.”
— “Biết đâu em cảm động.” ![]()
⸻
CẢNH 4: TRANG “NGHIỆM THU” SỰ VÊNH DỮ LIỆU
Trong phòng, Trang đọc tin nhắn xong là hệ điều hành nghi ngờ bật lên liền.
“Quái lạ, lão này hai ngày nay cứ thề thốt là anh Nam biết hết rồi, mà sao lão Nam nhà mình im re như thóc đổ bồ vậy?” ![]()
![]()
“Hay là hai ông nội này đang có bài gì đó?”
Trang lấy máy gọi cho anh Nam luôn.
Nhưng điện thoại báo ngoài vùng phủ sóng.
Cô đang cau mày thì chợt nhớ tới câu lão Tuấn nhắn:
“Trà sữa với hoa quả anh treo ở cửa nhà…”
Vừa dứt dòng suy nghĩ, cửa phòng Trang bị đập rầm rầm.
Chị hàng xóm xông vào, tay cầm ly trà sữa mới tinh, tay kia xách túi hoa quả đã thái sẵn, mặt rạng rỡ kịch trần địa chất:
— “Em ơi! Lại có trà sữa, mà hôm nay còn có cả hoa quả nữa nè!” ![]()
![]()
![]()
— “Hôm qua em nói đúng quá, đại gia lại treo vào cửa chị rồi nhen!”
— “Chị mới đi toilet ra một cái là thấy nó nằm đó rồi!”
— “Chưa biết đại gia nào mà tâm lý quá trời em ạ… còn mang cả hoa quả với muối chấm nữa!”
— “Chắc thích chị thật rồi!” ![]()
![]()
Trang nhìn bà chị đang hăng hái hút rột rột ly trà sữa, tay cầm túi hoa quả, trong lòng vừa buồn cười vừa tức tức cho cái sự vô tri của lão “tổng tài”.
Cô nhếch môi, tung chiêu check var bà chị:
— “Trời ơi chị ơi! Chắc chắn là đại gia nào đó ‘nghiện’ chị kịch trần rồi nhen!” ![]()
![]()
— “Tâm lý dữ thần, hôm nay còn có cả hoa quả nữa cơ mà!”
Bà chị hàng xóm sáng mắt, vuốt tóc đầy tự tin:
— “Đúng vậy em!” ![]()
![]()
— “Chắc ổng theo dõi chị kỹ lắm nhen!”
Trang nén cười, bồi thêm cú chốt:
— “Mà nè, mai chị đừng đi toilet đúng giờ đó… cứ giờ này phục sẵn sau cửa ấy!” ![]()
— “Thấy bóng đại gia thấp thoáng là mở cửa ra ‘khớp lệnh’ rước người ta vào nhà luôn nhen chị!”
— “Kẻo lỡ mất kèo trà sữa với hoa quả… mai biết đâu còn món khác nữa thì phí lắm!” ![]()
![]()
![]()
![]()
Bà chị hàng xóm gật đầu lia lịa, lòng phơi phới:
— “Ờ nhen! Mai chị quyết tâm truy thu cho ra cái mặt ông đại gia này mới được!” ![]()
![]()
— “Cảm ơn em nhen Trang!”
Bà chị hàng xóm vừa về, Trang khép cửa phòng lại, cười khô khốc.
Cô lẩm bẩm một mình:
— “Mình cũng hơi quá khi trêu…” ![]()
— “Mà thôi, kệ… lỡ rồi.”
— “Mà mình cũng sĩ, để chị kia tất toán hộ trà sữa với hoa quả… thôi cũng được, đỡ mập, dù mình cũng thèm.” ![]()
![]()
![]()
Trang lôi điện thoại ra, định nhắn tin…
Nhưng vừa mở khung chat, trong đầu lại lộn xộn đủ thứ.
— “Thực ra… mình vẫn còn tình cảm với lão.” ![]()
— “Nhìn cái kiểu mò tới tận đây, treo nhầm hai hôm liền… cũng tội thật.”
— “Mà dãy này cửa phòng giống nhau, nhầm cũng không lạ.” ![]()
— “Nhưng nghĩ tới cái vụ ẩn mình… lại tức.” ![]()
— “May mà có anh họ biết chuyện, không thì chưa chắc mình biết đường nào mà lần.”
— “Đang mềm một tí là lại nhớ tới vụ đó… mất hứng.” ![]()
Trang nhìn màn hình thêm mấy giây, ngón tay đặt lên bàn phím rồi lại rụt về.
Cô úp điện thoại xuống bàn.
— “Thôi kệ.”
— “Cho chừa cái tật hấp tấp với cái tội ẩn mình đã.” ![]()
![]()
— “Tha thì chưa tha ngay đâu.”
— “Mai phải hỏi ông Nam xem rốt cuộc lão kể gì với ảnh đã.” ![]()
Nghĩ tới đó, Trang lại tự bật cười:
— “Mà cũng biết đâu… lão nhầm cửa kiểu này, mai khéo lại khớp lệnh với chị hàng xóm thật.” ![]()
— “Ai bảo treo nhầm làm chi.” ![]()
— “Để xem mai lão còn treo ly thứ ba không…”
— “Lỡ bà chị mở cửa ‘khớp lệnh’ thật thì đúng là duyên trời.” ![]()
![]()
![]()
BÌNH LUẬN CỦA BÁC BẢY: KHI NGƯỜI NÀO CŨNG ĐANG “GIỮ GIÁ”
“Cha mạ ơi, tui nói thiệt nhen… cái tập này nhìn ngoài thì buồn cười, mà nhìn kỹ thì thâm dữ lắm! ![]()
Thằng Tuấn thì tưởng mình đang ‘tự thân vận động’ cứu tình yêu, ai dè cứ vận động đúng… nhầm cửa.
Con Trang thì miệng lạnh như đá, chớ trong bụng đâu phải hết thương — chỉ là còn cay cái vụ bị ẩn nên chưa muốn cho qua dễ vậy thôi.
Còn bà chị hàng xóm thì vô tư húp trà sữa, ăn hoa quả đúng gu… mà không biết mình đang đứng giữa một vụ đối soát tình cảm kịch trần! ![]()
![]()
![]()
Ở đời nhiều khi buồn cười nhất là vậy đó:
Người đưa quà thì tưởng đưa đúng chỗ.
Người cần nhận thì biết là nhầm… nhưng chưa thèm sửa.
Người nhận nhầm lại tưởng số mình tới. ![]()
Tập này chưa phải hết duyên đâu nhen.
Đây mới là khúc:
người còn thương thì giữ giá,
người có lỗi thì hấp tấp,
còn số phận thì đứng giữa… coi ai nhầm tới ly thứ ba. ![]()
![]()
![]()
Đúng là:
Treo sữa, treo quả… tưởng khôn,
Nhầm ngay cửa kế… vẫn còn tưởng hay.
Trang thì còn giận, còn cay,
Chưa tha là đúng… để mai tính sổ! ![]()
![]()
![]()
Leave a comment