
TẬP 9: TỌA ĐỘ “TỬ THẦN” & CÚ QUAY XE TRONG KINH HOÀNG
CẢNH 1: CHIỀU MÙNG 9 – TỔNG TÀI BÁM ĐUÔI & CÚ SỐC TỌA ĐỘ
Vừa tan làm, Tuấn bám theo xe Trang như một tay thám tử si tình.
Anh vừa lái vừa liếc cái điện thoại kẹp ở đầu xe, lòng nóng như lửa đốt vì sáng nay thấy mặt Trang vẫn lạnh tanh, nên đến giờ nghỉ trưa lão đã nhắn trước một câu:
— “Chiều nay anh muốn nói chuyện với em… em thực sự hết muốn cho anh cơ hội rồi sao?” ![]()
![]()
Nhưng tới giờ vẫn chưa thấy Trang xem.
Đang mải suy tính cách tiếp cận, Tuấn suýt ngã ngửa khi thấy Trang bật xi-nhan, rẽ phắt vào con ngõ dẫn thẳng tới phòng trọ của thằng Nam.
Tuấn phanh cháy mặt đường, mặt cắt không còn giọt máu:
— “Chết mẹ rồi!” ![]()
— “Sao Trang lại đi đúng hướng nhà thằng Nam thế này?”
Trong đầu lão nổ liên hoàn:
— “Mình mới diễn tiếp quả ‘bệnh chưa khỏi’ để bùng kèo xong…”
— “Giờ Trang mà vào đó, thằng Nam hỏi một câu là lộ sạch!” ![]()
Tim Tuấn đập như trống hội. Cái ngõ trước mặt tự nhiên biến thành… tọa độ tử thần.
Lão đứng đờ người ở đầu ngõ, mồ hôi hột chảy thành dòng dù trời không nóng đến mức ấy.
Nhìn bóng Trang đã khuất sau cổng nhà Nam, Tuấn không dám phi theo nữa.
Trong đầu hiện lên đủ thứ cảnh tượng đáng sợ:
— “Biết đâu thằng Nam hỏi: ‘Mày làm cùng cơ quan, thấy thằng Tuấn nó bệnh thật không?’ thì chết mình…” ![]()
— “Trang biết thừa mấy hôm nay mình còn chạy theo em ấy, bệnh cái nỗi gì…”
— “Lúc đó mà thằng Nam biết mình giả bệnh, nó cay, nó bồi thêm dầu vào lửa thì toang thật sự…” ![]()
![]()
— “Nó mà chọc: ‘Loại này mồm điêu lắm em ơi’, rồi xúi em nó khỏi yêu mình nữa là coi như xong phim!” ![]()
Nghĩ tới đó, Tuấn toát mồ hôi lạnh.
Lão nghiến răng, tự chốt:
— “Thôi cứ chuồn đã… tính sau!” ![]()
![]()
— “Trang ơi là Trang… tất cả vì em hết đó.” ![]()
⸻
CẢNH 2: TRANG TỚI “HANG Ổ” & CÚ KHỰNG NHẸ TRONG BỤNG
Trang dừng xe trước cửa phòng trọ Nam, thấy ông anh họ đang lấm lem vôi vữa bên mảng tường dở dang.
Cô hỏi thật thà:
— “Ủa, anh sửa lại phòng à?” ![]()
![]()
— “Sao không thuê người làm cho đỡ vất vả?”
Nam đang bực vì phải làm một mình, nghe hỏi là càm ràm luôn:
— “Thuê gì, thuê cũng không đáng bao nhiêu.” ![]()
![]()
— “Anh nhờ thằng Tuấn làm mà mấy hôm nay nó cứ kêu bệnh.”
Nghe tới đó, Trang khựng nhẹ.
Trong bụng cô bật ngay một câu:
— “Bệnh đâu mà bệnh…” ![]()
— “Lão khỏe như vâm, mấy chiều nay còn chạy theo mình ầm ầm mà.”
Suýt chút nữa Trang đã buột miệng nói thẳng ra.
Nhưng cô kịp nuốt lại, giữ mặt tỉnh như không.
Cô chỉ hỏi tiếp, giọng đều đều như thăm dò:
— “À anh…”
— “Mấy hôm nay ngày nào lão Tuấn cũng nhắn tin cho em, nói là đã kể với anh vụ cái lắc 50 triệu rồi.”
— “Vậy rốt cuộc lão kể với anh chưa… hay lại nói dối em vậy?” ![]()
Nam nghe tới đây thì khựng một nhịp.
Mắt đảo cái rẹt.
Biết ngay là đụng đúng chỗ cần ém.
⸻
CẢNH 3: NAM “NẢY SỐ” – CÚ ÉM DỮ LIỆU ĐI VÀO LÒNG ĐẤT
Sự thật Nam đã rõ từ mồng 4 Tết . Nhưng giờ mà nói ra hết cho Trang…
thì lỡ đâu hai đứa quay lại với nhau sớm quá, thằng Tuấn nó hết bị nắm thóp — ai trát nốt đống tường này cho mình? ![]()
![]()
Cái nết muốn giữ thợ hồ miễn phí lập tức thắng thế.
Nam đang lưỡng lự chưa biết bẻ lái thế nào thì đúng lúc Trang có điện thoại, nhìn màn hình xong hơi sốt ruột vì phải về gấp.
Nam chớp thời cơ, “ngâm lệnh” ngay:
— “Thôi tối anh kể cho em nghe.” ![]()
— “Giờ em cứ về trước đi cho kịp việc đã.”
Trang nhìn ông anh họ một giây, không nói thêm.
Cô gật đầu, lên xe phóng đi.
Trong lòng thì nghi hoặc càng dày thêm một lớp:
— “Hai ông này chắc chắn đang có gì đó.” ![]()
— “Còn lão Tuấn thì đúng là điêu thật…” ![]()
— “Lúc thì ẩn mình, lúc thì nói dối anh họ là bệnh…”
— “Rồi còn treo nhầm tọa độ để người khác tất toán hộ nữa chứ.” ![]()
![]()
![]()
Còn Nam đứng nhìn theo, thở phào nhẹ nhõm:
— “May quá… giữ được bí mật.” ![]()
![]()
— “Và quan trọng hơn… giữ được thợ.”
⸻
BÌNH LUẬN CỦA BÁC BẢY: KHI ‘TỌA ĐỘ TỬ THẦN’ LẠI LÀ NHÀ ANH HỌ
“Cha mạ ơi, cái tập này đúng là coi mà đã cái nết nhen! ![]()
Thằng Tuấn thì bám đuôi người ta như thám tử, ai dè bám tới đúng ‘tọa độ tử thần’ — nhà thằng Nam, nơi đang chôn nguyên mớ lời nói dối của nó. Vừa thấy Trang quẹo vô là hồn vía bay sạch, quay xe còn nhanh hơn lúc đi tán gái! ![]()
![]()
Con Trang thì tỉnh rụi dữ thần. Biết thừa thằng Tuấn giả bệnh vì mấy hôm nay lão chạy theo như ngựa vía, nhưng vẫn không nói huỵch ra — cứ hỏi nhẹ nhẹ mà trúng tim đen mới ghê chứ! ![]()
![]()
Còn thằng Nam… trời đất ơi, đúng là anh họ khôn lỏi cấp chiến lược. Biết hết mà vẫn ém, không phải vì thương ai đâu — mà vì thương… cái mảng tường chưa trát xong của mình đó mấy đứa! ![]()
![]()
Đúng là:
Tổng tài bám đuôi… gặp ngay hố vôi,
Anh họ ém lệnh… giữ người làm thôi.
Trang ngồi thăm dò… tỉnh như ruồi,
Ai nói dối nữa… mai rồi tính sổ! ![]()
![]()
”
Leave a comment